20/11 của thời học trò luôn gắn liền với bảng đen, phấn trắng, với tiếng trống trường rộn rã giữa trưa hè oi ả, với ánh nhìn kiên nhẫn của thầy cô mỗi lần chúng ta đọc sai một dòng văn hay giải nhầm một bài toán. Đó là những hình ảnh đã trở thành biểu tượng của “người đưa đò”, những người lặng lẽ dành trọn tâm huyết để đưa bao thế hệ học sinh cập bến tri thức, nơi bài giảng không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn gieo những hạt mầm đầu tiên của nhân cách, của ước mơ và của niềm tin vào chính mình.
Những lời nhắc nhở vừa nghiêm khắc vừa ấm áp, những buổi học tưởng chừng rất bình thường ấy đã trở thành ký ức không thể tách khỏi tuổi trẻ của mỗi người. Dù đã trưởng thành, dù đi xa, trong lòng mỗi thế hệ học trò, tiếng gọi “Thầy ơi, Cô ơi” vẫn luôn mang theo cả một vùng ký ức, vừa là một lời tri ân, vừa là phần sâu lắng nhất của lòng biết ơn. Thầy cô trên bục giảng chính là những người đặt nền móng đầu tiên cho trí tuệ và nhân cách, cho chúng ta điểm tựa để bước tiếp vào đời. Thế nhưng, khi bước ra khỏi cánh cổng trường, có lẽ mỗi chúng ta đều có thể nhận ra rằng hành trình học chưa bao giờ kết thúc. Bên ngoài lớp học, vẫn có những “người đưa đò” khác dù không có bảng đen, không phấn trắng, không giáo án hay sổ điểm, họ là những người đồng hành, dẫn dắt ta vượt qua những khúc quanh của cuộc sống.
- Đó có thể là người mentor đầu tiên giúp ta nhìn thấy năng lực thật sự của mình.
- Là đồng nghiệp kiên nhẫn chia sẻ kinh nghiệm khi mình bắt đầu công việc mới.
- Là người bạn chịu lắng nghe, phần nào giúp mình học về cách tin tưởng và bao dung hơn.
Theo một cách rất tự nhiên, tất cả những người đó cũng chính là “người thầy” trong hành trình trưởng thành của mỗi chúng ta. Họ giúp ta hiểu hơn về công việc, về thế giới xung quanh, và quan trọng nhất, về chính con người mình. Có lẽ, đến một lúc nào đó, ta sẽ nhận ra triết lý giản dị này: “Ai cũng là người thầy của ai đó”. Bởi trong cuộc sống, mỗi người đều từng giúp ai đó nhìn ra một góc sáng mới bằng lời khuyên, bằng kinh nghiệm, hay chỉ bằng sự hiện diện đúng lúc. Và khi đến lượt ta chia sẻ, lắng nghe, dìu dắt một ai đó khác, ta cũng đang tiếp nối sứ mệnh của “người đưa đò”.
Ngày 20/11 vì thế không chỉ là dịp tri ân những người thầy, người cô trên bục giảng, mà còn là khoảnh khắc để mình gửi lời cảm ơn đến tất cả những người từng soi sáng, dẫn dắt, hay đơn giản là tin tưởng ta trong hành trình trưởng thành. Mentors14 xin tri ân những “người đưa đò” – những người đã và đang giúp mỗi chúng ta học được cách sống, cách yêu thương, và cách trở thành “người thầy” của chính mình.

ENG